A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Hưởng ứng cuộc thi viết "Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu" năm 2019

Thời gian trôi nhanh để cho ta càng cảm thấy lưu luyến về những gì đã qua. Vậy mà thấm thoát 5 năm học đã trôi qua đó là thời gian không phải dài đối với cả cuộc đời, nhưng đó là thời gian lưu lại cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm. Tôi cảm giác như tất cả mọi kỷ niệm mới chỉ diễn ra ở ngày hôm qua, kỷ niệm về cái ngày đầu tiên tôi đến với mái trường này. Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi trường mầm non là “ngôi nhà thứ hai” của mỗi con người. Bởi đó là nơi ươm mầm tương lai, chắp cánh ước mơ tuổi thơ của biết bao đứa trẻ. Còn đối với tôi Trường mầm non Hợp Hải chính là nơi tôi bắt đầu thực hiện ước mơ của cuộc đời mình. Là nơi tôi muốn mình sẽ phát triển bản thân mình ở đó.

Mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước chân vào mái trường rộn rã những tiếng nói cười, đùa hét của trẻ thơ, bên cạnh những lời nói dịu dàng, âu yếm của các cô, các chị đang dạy các con học, cho các con chơi một cách say xưa, tâm huyết với nghề. Tôi cũng đến bên trẻ để làm quen với các con qua các hoạt động, đem đến sự thân mật gần gũi với trẻ để tìm hiểu về sở thích của từng trẻ, để bản thân mình hiểu trẻ nhiều hơn, thấy trẻ gọi cô giáo, kể chuyện ở nhà cho cô nghe tôi cảm thấy mình rất vui, tiếp thêm những động lực để bước tiếp.  Sau 5 năm làm việc dưới mái trường mầm non Hợp Hải tôi càng thêm yêu nghề, mến trẻ và yêu quý, gắn bó với ngôi trường này.

Ngày đầu tiên ở trường Mầm non Hợp Hải,  lúc đó trường chưa xây dựng tập trung ở khu trung tâm mà còn học nhờ ở các nhà văn hóa của các khu dân cư trong xã, cơ sở vật chất còn khó khăn, nghèo nàn. Tôi được ban giám hiệu phân công dạy lớp 3 tuổi ở khu 4, nhà văn hóa của khu được xây dựng từ rất lâu tường gạch mốc, ố với những chiếc bậc thềm cao,  cũ kĩ, không có sự an toàn, đồ dùng đồ chơi cho trẻ cũng không có nhiều… Dù cơ sở vật chất gặp rất nhiều khó khăn nhưng tôi cảm nhận được ở nơi đây chứa đựng đầy tình yêu thương ấm áp của các cô giáo dành cho các con yêu quý, sự tận tâm tận lực, vượt mọi khó khăn của các cô trong công việc. Ấn tượng đầu tiên của tôi về trường chắc cũng giống các giáo viên, đồng nghiệp khác. Bạn có thể cảm nhận ở đây không hề có khoảng cách giữa các cán bộ quản lý với giáo viên, giáo viên với trẻ hay giáo viên với phụ huynh. Ngay cả khi chúng tôi chỉ là cô giáo mới về trường tôi cũng đã nhận được rất nhiều tình cảm sâu sắc từ các cô, các chị, những người đã chỉ bảo tận tình, giúp đỡ chúng tôi rất nhiều, giúp chúng tôi tiếp thu kiến thức, học hỏi kinh nghiệm để chuẩn bị hành trang bước vào nghề. Chính sự nhiệt tình, ấm áp và tình cảm của mọi người nơi đây đã thôi thúc tôi đạt được ước mơ trong cuộc đời, vững trắc ở lại mái trường này.

Bằng tình yêu, sự kính trọng, niềm đam mê, tôi đã chọn Trường mầm non Hợp Hải để gắn bó suốt 5 năm qua. Không chỉ là sự yêu quý, gắn bó, trong tôi còn là cả sự tự hào về mái trường Mầm non Hợp Hải, về những thành tích của nhà trường đã đạt được. Song hành cùng quê hương, Trường mầm non Hợp Hải cũng trải qua nhiều thăng trầm, gian khó. Nhưng với sự cần mẫn, lòng yêu nghề, mến trẻ của bao thế hệ cán bộ, giáo viên nơi đây, ngôi trường được xây dựng tập chung tại khu trung tâm của xã vào năm 2006 với 6 phòng học và các phòng chức năng, sân chơi…Từ đó cô và trò của trường mầm non Hợp Hải càng gắn kết nhau hơn, mọi hoạt động của nhà trường vui nhộn hơn và gắn bó hơn. Trường mới lại càng đẹp hơn bởi những bàn tay khéo léo của các cô  giáo, các bậc phụ huynh ngày đêm tỉa cắt, tô vẽ trang trí làm cho môi trường lớp thân thiện với trẻ. Không chỉ dừng lại ở đó mà nhà trường đã được đón nhận cô Hiệu trưởng nhà trường năng động, sáng tạo đã nhiệt hiết không quản khó khăn tham mưu tốt với lãnh đạo cấp trên, với các nhà đầu tư. Để nhà trường có một diện mạo mới, khang trang, thân thiện và gần gũi với trẻ thơ. Có thể nói, năm học 2015- 2016 là một dấu mốc quan trọng khi khuôn viên trường bắt đầu được thi công xây dựng lại khang trang, sạch đẹp, có 8 phòng học, các phòng chức năng, sân chơi…Từ đó tôi và các đồng nghiệp cùng bắt tay vào công việc trang trí tạo môi trường lớp thân thiện với trẻ, rồi học tập, đổi mới phương pháp dạy học theo khả năng, nhu cầu và hứng thú của trẻ, để các cháu thật sự cảm thấy mỗi ngày đến trường là một ngày vui, được yêu thương, được chở trẻ, được vui chơi, trải nghiệm và khám phá. Với sự chỉ đạo sát xao của ban giám hiệu, sự ủng hộ nhiệt tình của chính quyền địa phương cùng các bậc phụ huynh cũng như sự đoàn kết, đồng lòng, nỗ lực trong công việc của giáo viên trong trường, đến năm học 2016- 2017 trường vinh dự được công nhận là trường chuẩn quốc gia mức độ II. Đó chính là động lực lớn để tôi cũng như đội ngũ cán bộ giáo viên nơi đây cố gắng hơn nữa làm tốt nhiệm vụ nuôi dưỡng, chăm sóc những mầm non tương lai của đất nước.

Ở đây, tôi nhận được những niềm vui, những kỷ niệm đẹp và đặc biệt, tôi còn tìm thấy “tuổi thơ” của mình ở các con yêu nữa.Còn nhớ ngày đầu tiên đi làm được đón 28 cháu lớp 3 tuổi, buổi đầu cô đi làm, cũng là buổi đầu các cháu phải xa gia đình đi đến lớp, cháu thì khóc hét lên ôm lấy bố mẹ, cháu thì chạy chốn về, cháu thì nôn chớ ra lớp … Ôi! Thật sự rất bối rối, cô giáo trẻ như tôi không biết phải làm thế nào? Nhưng được sự chỉ bảo của các cô, các chị đồng nghiệp, tôi dần biết cách chăm sóc và dỗ dành, động viên các cháu đi học ngoan. Sau 1 tuần, các cháu đã quen cô, quen trường lớp, không còn nhiều cháu khóc nhè khi tới lớp nữa. Lòng tôi cảm thấy yên tâm và  nhẹ nhõm biết bao.

Một hôm thứ bảy có một phụ huynh gọi điện cho tôi và nói cháu đòi đi học không ở nhà và đã đề xuất tôi trông cả ngày thứ bảy có trả thêm thù lao, lúc này đây tôi cảm thấy mình đã đủ lòng tin cho phụ huynh, đã được phụ huynh tin tưởng, trẻ thích được đi học đến bên cô. Đúng là con trẻ, lúc ban đầu đến trường thì khóc không chịu vào lớp, rồi khi quen lớp thì lại đòi đi học vào cả ngày nghỉ, thậm chí giờ về vẫn còn mải chơi chẳng muốn về!

Đó chỉ là một trong những kỉ niệm đáng nhớ mà tôi đã trải qua. Còn biết bao nhiêu kỉ niệm về mái trường này khiến tôi không thể quên và đi theo tôi đến suốt cả cuộc đời. Giờ đây, mỗi ngày đến lớp đám học trò nhỏ lúc nào cũng líu ríu quanh cô giáo, khi trò chuyện, khi múa hát, khi đọc thơ… thật vui và hạnh phúc. Được chăm sóc, dạy bảo các con, tôi thấy mình như trưởng thành hơn, thấy mình giống như được làm một người mẹ chăm sóc cho các con từng bữa ăn, giấc ngủ. Những nụ cười hồn nhiên, đôi mắt trong sáng của các con làm tôi cảm thấy nhớ lại hồi mình còn bé, làm tôi thêm yêu đời, hạnh  phúc. Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá, mỗi thứ đồ chơi, mỗi hàng cây hàng ngày chúng tôi chăm sóc để các con yêu có một môi trường thuận lợi nhất để vui chơi, để khám phá và phát triển. Tôi yêu những bông nở bừng sắc thắm ở sân trường. Yêu cả những dãy hành lang - nơi hàng ngày tôi thường đứng đón chào các con yêu vào lớp, nơi tôi ngắm các con vui vẻ ùa vào lòng cha mẹ sau một ngày đi học, rồi nhìn các con nô đùa hồn nhiên dưới sân trường. Với tôi, mỗi khoảng sân, lớp học ở đây gần gũi thân thiết như một phần trong cuộc sống của tôi, nơi nào cũng đầy ắp kỉ niệm thân thương mà tôi đã có với các con yêu quý.Năm năm một chặng đường chưa phải là dài nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được những gì tốt đẹp nhất dưới mái trường này. Nơi đây tôi không chỉ có các đồng nghiệp mà còn có những người như ruột thịt, như anh chị em, bạn bè luôn bên tôi, giúp đỡ, dìu dắt để tôi ngày càng trưởng thành. Nơi đây tôi đã nhận được tình yêu thương, quý mến, sự ngưỡng mộ, niềm tin của các con nhỏ qua từng ánh mắt, nụ cười.

Với tôi, mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chính nơi đây đã thắp lên trong tôi ngọn lửa, ước mơ cháy bỏng không ngừng và lý tưởng sống cống hiến cho nghề, cho đời, ươm những mầm mơ ước cho bao thế hệ trẻ thơ.Tôi yêu trường Mầm non Hợp Hải - một tình yêu có lẽ ít khi được nói ra nhưng luôn hiện hữu trong tôi. Trường Mầm non Hợp Hải trong tôi là nơi để nhớ, để thương, là nơi ươm mầm ước mơ và hy vọng!


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Liên kết
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 11 : 146